Trời lạnh rồi, anh muốn nắm tay không?

Đã bao giờ bạn tự hỏi vì sao giữa các ngón tay của chúng ta lại có kẽ hở chưa?
Đó là để chúng sẽ được lấp đầy bởi một bàn tay khác – bằng những cái nắm tay trong đời, một trong vô vàn những trải nghiệm của một hành trình mang tên sẻ chia và yêu thương.
Và ngày hôm nay Hiền Lương xin chia sẻ với các bạn những tâm sự của cô gái mong muốn được gửi tới người mình yêu thương với lời nhắn nhủ: Trời lạnh rồi, anh muốn nắm tay không?
Hà Nội vắt mình sang thu chỉ sau một cơn mưa to như trút nước. Nghe cái lành lạnh hiu hiu phả vào da lúc quanh quẩn phố phường mà sướng đến lịm tim. Dù cho thi thoảng có giật mình vì chưa quen, cứ như thể đã từng chia xa cái mùa gió se này từ lâu lắm. Dù cho mùa hạ vẫn dùng dằng nhỏ to rằng chưa muốn chia tay, chưa muốn chìm vào giấc ngủ. Trời lạnh thì dễ buồn, mà lòng buồn thì chỉ muốn ôm lấy một ai đó thôi.
Lại thêm một mùa thèm nắm tay. Và một mùa thèm ôm nữa lại về…Anh này, có phải người ta chỉ nắm tay khi đã đủ tin tưởng và chỉ ôm khi muốn dựa dẫm vào nhau, đúng không?Có nghĩa là từ đó về sau sẽ chỉ mong bàn tay kia dắt mình đi khắp những ngang dọc, dài rộng của cuộc đời; đi qua cả những gập ghềnh, khốn khó, chênh vênh của lòng người những ngày bỗng dưng thấy mình không đủ kiên tâm mà đi tiếp.Có nghĩa là từ đó về sau bờ vai kia sẽ là nơi những cái tựa đầu tìm về để được thấy an yên, những cái gục đầu quay về đề mong sẻ chia cho nhau bớt mỏi mệt. Nơi bàn tay biết cảm thông sẽ dịu dàng lau nước mắt hay di di nơi khóe miệng để cất hộ nụ cười đã lâu rồi mới được tươi.
Có nghĩa là phải tin lắm người ta mới can đảm nắm tay.Có thương nhiều biết mấy người ta mới không nghi ngại ngả đầu để vòng tay người còn lại siết chặt lấy lưng mình mà nức nở. Có yêu nhiều biết mấy người ta mới muốn được ở cùng người đó mãi mãi, dù chẳng biết là sẽ buồn hay sẽ vui…
Anh này, có phải chỉ cần yêu nhau thôi thì thế giới ngoài kia sẽ không còn là nỗi bận tâm? Mà điều khiến người ta suốt ngày mải miết băn khoăn lại là chuyện trái tim người kia to hay bé, cười hay khóc, bình thản hay tổn thương, phẳng phiu hay sóng gió?Như lúc yêu rồi chuyện đi hết một vòng trái đất hay không bỗng nhiên chẳng là mơ ước nữa. Vì chỉ đi hết mọi ngóc ngách trong trái tim người đó, hiểu cặn kẽ những điều không ai nói, biết yên lặng để đọc bình yên trong mắt nhau và lên tiếng khi cần một thanh âm dập tắt những điều khó nói – có thế thôi đã khó lắm rồi!
Nên anh này, em chẳng cần gì to lớn lắm đâu! Cũng chẳng cần những mơ ước xa xôi, những hẹn thề nông nổi. Em chỉ cần anh ở đây, ở ngay cạnh em, dù lúc phố xá xôn xao hay lúc tiếng ồn ào của đám đông đã ngớt. Chỉ cần vậy đó…
troi-lanh-roi
Trời lạnh rồi, anh muốn nắm tay rồi bước tiếp không?
Khi anh gặp chuyện gì đó phiền muộn, đừng ngại ngần chia sẻ chúng với em. Em có thể không đủ tài năng để hô biến tất cả chuyện không may thành chuyện tốt lành, nhưng em sẽ ngồi bên cạnh để lắng nghe và cùng anh san sẻ. Khi anh cảm thấy mọi người dường như cười nhạo với giấc mơ của anh, đừng nản chí. Em có thể cùng anh nghĩ về ngày giấc mơ ấy trở thành hiện thực, có thể kề vai cạnh anh trong những ngày phấn đấu và nỗ lực không ngừng. Bởi em tin, và em sẽ vẫn tin. Khi anh cảm thấy ngột ngạt bởi những bon chen ích kỷ, những lợi danh phù phiếm xa hoa, đừng ngại tách mình ra và bỏ trốn đi đâu đó một khoảng thời gian đủ dài, để tìm bình yên cho tim mình anh ạ. Và nếu có thể, anh cho em cùng làm bạn đồng hành. Chúng ta sẽ nói về những điều đó – những điều khiến anh không thật vừa lòng, được không?
Có thể vì anh là chàng trai với cái tôi cao chót vót, nên anh luôn nghĩ em sẽ là cô người yêu bé nhỏ nép bên anh. Tất nhiên điều đó luôn đúng và luôn khiến em hạnh phúc lẫn tự hào về người yêu của mình. Nhưng anh biết không, bất cứ cô gái nào khi yêu cũng sẽ mong muốn được một lần lắng nghe, hỏi han, tâm sự hay thậm chí là một cái gì đó thật lớn lao, cho chàng trai của mình. Vì tình yêu là khi cùng nhau nhìn về một hướng. Và vì tình yêu là luôn đồng hành lẫn sẻ chia. Đừng cảm thấy ngại ngần hay khó xử. Cũng đừng cảm thấy phiền phức thay em. Em vì lẽ gì đó sẽ cảm thấy mình thật sự bất tài vô dụng khi phải là kẻ đứng ngoài mọi ưu phiền anh ạ. Chẳng hạn như sớm ngày, em gọi cho anh một cuộc gọi ngắn thôi, chỉ để nghe giọng anh đang ngái ngủ. Em thật vui vì anh vẫn bình tâm và tình yêu lứa đôi của mình vẫn đẹp. Chẳng hạn như giữa trưa, em có thể kể cho anh nghe một vài mẩu truyện cười, rồi anh không còn mệt mỏi để chiến đấu với công việc đến chiều. Hay giả dụ như khi trời vừa tối và thành phố lên đèn, mình gác bỏ nhọc nhằn ngoài ô cửa kính, ngồi trầm lặng bên nhau với tách café nóng và nhâm nhi những bài nhạc xưa cũ. Những lúc ấy tâm bình yên, yêu nhau bình yên, đúng không anh? Thế nên, anh đừng nghĩ về những vấp váp hay xảy chân trên chặng đường trước mắt. Hãy nghĩ giản đơn và sống thật lạc quan. Anh cũng đừng quá lo lắng về chuyện lứa đôi khi cho rằng em là một cô gái cần che chở. Mọi khó khăn đều có thể giải quyết được, chỉ cần chúng mình đồng tâm, chỉ cần tay lồng tay, chỉ cần tim cùng nhịp đập. Anh, đưa tay đây cho em! Em sẽ nắm bàn tay anh giống như nắm giữ những ngày mình yêu nhau son trẻ. Rồi mình sẽ cứ thế, cùng nhau mà đi, anh nhé!
Các bạn thân mến!
Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là như thế. Là có một bàn tay để nắm lấy, để thấy yên lòng, để tiếp tục can đảm cùng nhau đi đến bến bờ hạnh phúc. Vậy hãy đưa tay ra và nắm lấy bàn tay khác, chia sẻ hạnh phúc lớn lao trong đời, chia sẻ những nắm tay trong đời.

Tags:
0 nhận xét