Thanh xuân

Tuổi trẻ như những thước phim quay chậm, chạm vào một thời quá khứ tươi đẹp nhất của cuộc đời chúng ta đó là “Thời thanh xuân”.
Và tuổi thanh xuân cứ như một cơn mưa rào… Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đằm mình trong cơn mưa ấy mãi mãi.
Ngày hôm nay Radio tâm sự mời các bạn – những người 20 và sau 20 một vài nấc, sẽ cùng đằm mình trong cơn mưa rào Tuổi thanh xuân ấy 1 lần nữa!
THANH XUÂN
Chúng tôi, những tuổi 20 đang tập tành để lớn, muốn bẻ cong thời gian để vĩnh viễn đứng yên, không phải đuổi kịp đời.
Có những buổi sáng tỉnh dậy rồi chẳng biết cuộc đời sẽ đẩy mình đi đến đâu. Bao nhiêu hỗn loạn của cái tuổi già chưa sang nhưng trẻ con không muốn giữ cứ thi nhau cuốn vào đầu rồi giằng co, chật vật.
Đi đâu? Làm gì? Với ai? Làm như thế nào? Sống ra sao? Và hàng trăm ngàn những câu hỏi không ai đáp khác.
Chúng tôi, những tuổi 20 đang tập tành để lớn, muốn bẻ cong thời gian để vĩnh viễn đứng yên, không phải đuổi kịp đời.
Chúng tôi đều đang cùng nhau ở trong giai đoạn chẳng có gì chắc chắn về tương lai. Lẽ thường, người ta vốn đã không nói trước được về ngày mai đã đành. Chúng tôi – những người 20 và sau 20 một vài nấc, lại biết lờ mờ về đoạn đường mình sắp đi nhưng chông chênh, gấp khúc. Bởi vì một cú hích tay của cuộc đời thôi, tất cả sẽ lại quay về con số không.
20 – cái tuổi nhiệt huyết có thể xách ba lô lên và đi khắp mọi nơi, đặt chân lên những vùng đất chưa từng đến, gặp những con người xa lạ và thử làm những điều xa lạ. Đi chỉ để đi và thỏa mãn đôi bàn chân tù túng không chịu đứng yên một chỗ. Nhưng 20 cũng lại là lúc phải phác cho mình những mũi tên chỉ đường đầu tiên cho chiếc la bàn tương lai xem nơi nào sẽ là chốn dừng chân, trú ngụ? Vì cả cuộc đời sẽ không thể rong ruổi như những tuổi 20…
20 – cái tuổi muốn hét thật to “tôi trẻ, tôi tự do”. Cái tuổi khát khao vẫy vùng và mò mẫm. Cái tuổi không muốn cột chặt mình vào những phép quy, lề lối. Chỉ muốn rẽ ngang con tàu đang đi thẳng để tìm cái gì đó cho chính mình, để ghi dấu thanh xuân. Nhưng cuộc đời vẫn chỉ là cuộc đời thôi. Có những thứ cũ kỹ nhưng cứ lỳ lợm đứng đó chắn đường như những con mọt ăn sâu, những ánh mắt xét soi, vật cản đôi khi còn đến từ người ta thương nhất…
Vẫn tin rằng cuộc đời này có nhiều loại màu ánh sáng, nhưng không phải cứ cố lắp lấy đôi kính hồng thì mọi việc sẽ ổn, sẽ bình thản qua đi. Đôi lúc tuổi 20 chập chững, ngơ ngác phải làm quen với những mảng tối thậm chí là âm u, ẩm thấp của bức tranh cuộc đời, để mà lớn thêm…
Chúng tôi đã sống đến đoạn bắt đầu thấy mệt lòng như người ta đồn thổi. Là gặp người quen cũ không chào, là hợt hời với mọi thứ… Là ấn nút tắt nguồn điện thoại để bỏ trốn vài ngày… Là lướt những dòng trạng thái chia sẻ của mọi người trong hững hờ, không buồn lòng muốn quan tâm để ý. Là than vãn, kêu ca nhiều hơn những nụ cười đúng nghĩa.
thanh-xuan-2
Cũng vì 20…
20 – cái tuổi sẵn sàng lật tung thế giới để tìm thấy người mình yêu. Nhưng cũng là cái tuổi bỏ rơi tình yêu chỉ vì tin rằng định mệnh của mình đang nằm một nơi khác.
20 – cái tuổi có thể ruồng rẫy chính mình vì bị một người từ chối. Nhưng 20 – còn là cái tuổi chỉ biết nghĩ cho mình mà sống những ngày quên đi cả những thứ thân quen…

Cứ ngỡ tuổi trẻ như những thước phim quay thử, chúng ta được quyền sai để tập tành cho những dài rộng của cuộc đời vẫn đợi ở sau. Nhưng tiếc rằng, đó lại là những cái sai buộc bản thân phải trả giá đắt.
Rồi sẽ đến một lúc nào đó, chúng ta, không cần ai thuyết giảng, hoặc bị biến cố đả kích, hoặc bình thản an yên, nhận ra thanh xuân là những năm tháng rực rỡ nhưng cũng bi thương nhất. Vì tại thời điểm đó, chúng ta đã cùng lúc gắng công sở hữu và nhẫn tâm vứt bỏ những thứ – chỉ – đến – một – lần.
Cứ ngỡ tuổi trẻ như những thước phim quay thử, chúng ta được quyền sai để tập tành cho những dài rộng của cuộc đời vẫn đợi ở sau. Nhưng tiếc rằng, đó lại là những cái sai buộc bản thân phải trả giá đắt. Mà cơ hội làm lại – làm gì có ai vít nổi thời gian để sống thêm lần nữa những ngày đã qua?
Tiếc nuối là từ dành cho lúc đã đứng lại và ngoảnh mặt về phía sau, nên những thứ đánh rơi chỉ khi xoay lưng ta mới giật mình trông thấy. Cũng bởi vì thanh xuân quá ngắn, còn chúng ta, lại thích rong ruổi quẩn quanh, nên lúc định thần mới biết hóa ra mình đã bước qua những ngày xuân xanh kia từ lâu lắm!
Những thứ chưa kịp làm, những điều chưa kịp nói, những người chưa kịp gặp, những tình chưa kịp yêu – tất cả, đã ở lại với dòng thời gian đằng đẵng một chiều.
Ai trong đời mà chẳng mang tiếc nuối cho những sai lầm, chẳng chẹp miệng vì những cơ may đã lỡ, chẳng rưng rức vì một người đã không còn nữa, rồi trách mình vì đâu nên nỗi vô tâm?
Lắm khi, hồi ức giáng mạnh vào đầu, vào tim những dữ dội của ăn năn. Thấy mình ỷ vào những xốc nổi, hợt hời mà ai-cũng-có của tuổi trẻ mà mất đi không ít. Mất đi ước mơ chỉ vừa nghĩ chứ chưa kịp sống chết; mất đi niềm tin nhiều ít vào cuộc đời vốn đã không dư dả màu hồng.
Chúng ta, còn mất đi những non nớt của mối tình đầu, để hiểu, tình yêu đã qua tổn thương giờ còn ít lắm trái – tim mà chỉ toàn lý trí. Chúng ta, những ngày đó còn vụng về với khái niệm níu giữ, nên người ngang qua đời cứ mặc thế, người đi.
Chúng ta, còn mất đi những ngày tháng chỉ thực sự sống cho bản thân, vì những bộn bề, lo lắng, hoang mang mà cuộc đời ủy thác cho những ai muốn lớn. Chập chững va vấp với thác ghềnh, bất giác ta thấy mình cũng nhỏ bé, cô đơn và thèm dựa giẫm. Nhưng chẳng ai còn nỗi bận tâm để chìa tay ra cho ta nắm lấy, vì những vòng ôm cũng đang bận rộn quay cuồng với hàng tá mối lo.
Chúng ta, còn mất đi những khoảng dài thời gian chán nản, bệ rạc với mọi thứ xung quanh. Tuổi trẻ, cứ thế đánh đổi với bất an để học cách vẫy vùng mà tự lớn.
Hôm qua, “Thanh Xuân”và tôi có cuộc hẹn, nó bảo đã đến lúc phải đi.
– Vội thế ư?
– Vì cậu đã đánh mất đủ rồi.
Tôi lặng người, nhìn Thanh Xuân kinh ngạc.
– Bởi vì nó đau, nên nó là tuổi trẻ.
Nó ghé tai nói tôi lời cuối, rồi bỏ đi, tôi vẫn chưa kịp chào.
Các bạn thân mến!
Chúng ta vẫn đang sống, và trải qua quãng thời gian của tuổi 20 như thế, dẫu cho mỗi người một khác nhau, nhưng đều có chung những nỗi buồn, và sau những bài học, buộc phải đứng lên và thay đổi… Tuổi 20 dạy chúng ta nhiều thứ, và cũng từ tuổi 20, chúng ta biết cách để không cảm thấy tuyệt vọng, trong những lúc khó khăn nhất. Và cứ như thế! Chúng ta sẽ trưởng thành!
Chương trình Radio tâm sự số 17 đến đây xin được kết thúc. Chương trình được thực hiện bởi Blogtamsu.vn. Chương trình được phát sóng trên website Blogtamsu.vn vào thứ 2 hàng tuần. Mọi yêu cầu, chia sẻ xin gửi về địa chỉ mail bqt.blogtamsu.vn@gmail.com. Tôi là Hiền Lương – mục Radio tâm sự! Xin chào và hẹn gặp lại!

Tags:
0 nhận xét